Tự nhiên cảm giác buồn quá! Vừa đọc xong thơ của chị Hà Bắc, vừa đọc bài viết của chị XH, chả biết nói gì nữa, chỉ cảm thấy nghẹn ngào và đôi mắt nhạt nhòa ứa nước. Thời gian này cũng là thời gian đầy khó khăn và thử thách của mình, do tình hình chung mà nhưng mình vẫn lạc quan, tự tin từng bước vượt qua, có lẽ do kinh nghiệm và sự chai sạn sau những khó khăn trước đây đã trải qua nên lần này mình lì lợm và tỉnh táo đến thế. Và cũng có lẽ lần này không phải một mình đơn độc chiến đấu nữa…
Đúng là phụ nữ, muôn đời cũng là phụ nữ, vất vả, khó khăn bao nhiêu cũng chịu đựng được hết miễn là chàng luôn ở bên cạnh, không tơ tưởng vướng vấn đến bất kỳ ả nào khác, cùng mình sẻ chia mọi vấn đề. Được hỗ trợ người đàn ông của mình khi hoạn nạn, được người đàn ông nhận ra giá trị của bản thân mình thì không còn gì hạnh phúc hơn nữa, chả cần của cải vật chất, chả cần nghe những lời mỹ miều, chỉ thế thôi…vậy là đủ rồi. Mong muốn của phụ nữ đơn giản thế đó, mà sao nhiều người khó đạt được? để rồi xảy ra những cuộc chia ly đau buồn, để những tâm hồn của đứa trẻ bị tổn thương đến suốt đời.
Người ơi, cuộc sống này thật ngắn ngủi làm sao, tại sao chúng ta không cùng cất lên những lời ca, tiếng hát “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương” mà cứ dằn vặt nhau, mang niềm đau thương đến cho nhau để rồi làm tổn hại đến sức khỏe của nhau, hành hạ tinh thần của nhau làm chi vậy?
Tem cho nỗi buồn !
Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua , lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa …
Cảm ơn anh Donga đã ghé thăm nhà em, nhất trí với câu nói của anh 100%
Tất cả rồi sẽ qua đi – Chỉ tình yêu ở lại!
Tại sao hôm nay mềnh mới biết và bước chân vào trang Blog này nhỉ? Thật đáng trách!
Biết anh khá lâu rồi, xem ảnh của anh đẹp zai ni cũng nhiều lắm rồi và em cũng cố gắng vào trang blog của anh ni vài lần nhưng ko vô được, đang ko hiểu vì sao ko vô được đây? và hôm nay em thật vui khi anh đã ghé thăm trang của em.
Vui dư lào?
Thông cảm, “Bọn blogspot” hay bị chặn lắm, nếu nhiệt lắm thì phải leo tường lửa cơ!
Thế sao anh ko chuyển qua wordpress luôn cùng với anh chị em xóm nhà lá anh ơi! vui là cười thiệt tươi mỗi khi thấy anh đó
Anh mần cái wordpress thấy nó hổn hển quá, mà anh lại ưa đơn giản. Thôi thông cảm đi, mỗi người mỗi ý mà.
Tấm lòng của Small rất nhân hậu và nhạy cảm. Nhưng cuộc đời vốn không như mình nghĩ. Mong em sớm qua được nỗi buồn!
Vâng, em cảm ơn chị, em buồn vì những người bạn trên blog của mình đang buồn chị ạ! em ko biết an ủi thế nào nữa, chỉ biết cầu mong mọi người sẽ được sống trong tình yêu thương và quan tâm lẫn nhau. Hãy cùng nhìn anh Mô mà sống tốt đẹp hơn, đừng làm khổ nhau nữa. Ko nói gì đến người ngoài, em chỉ mong những người em quen biết trên xóm nhà lá này yêu thương nhau, vui vẻ bên nhau là em thấy vui rồi.
Chia sẻ cùng em, Small!
Cảm ơn anh đã chia sẻ, anh cũng vậy anh nhé!
Ừ, anh lại chúc em mãi mãi là Small, không cần là Big hay Great gì nữa hết!
Anh không bênh đâu, mà anh chỉ nói nên xử trí thế nào thôi. Em mới là bênh, bênh chằm chặp!
Em cũng có bênh đâu mà bênh mà em rất đồng cảm với phái nữ của chúng em. Đàn ông đôi lúc vô tình lắm, cứ vui vẻ cười đùa trên nỗi đau của người khác thôi à! hu hu
Em thấy anh đùa trên nỗi đau của ai đâu? Anh đồng cảm với cả hai phía, chẳng cứ bên nào. Như em là thiên vị!
Phụ nữ là phái yếu, đàn ông là phái mạnh nên phải thiên vị chứ
Ờ, em nói thế thì được, nhưng có vẻ cùn cùn….
Thường người ta nói “đàn ông đểu” chứ mấy ai nói “phụ nữ đểu” phải ko anh hè? nên với đàn ông phải tuyệt đối nghiêm khắc
Mỗi người có một cách thể hiện nỗi đau khác nhau em à. Đôi khi người cười nhiều nhất chưa chắc đã là người vui nhất đâu em.
Vâng, em hiểu ý chị nói chị ZOE à! cảm ơn chị đã chia sẻ với em nhiều như vậy.
em ơi,bản năng sinh tồn là bản năng lớn nhất,hi vọng chị sẽ vượt qua nhanh cho em quên đi nỗi buồn nhân ái này.
chuyện “đâu còn đó mà em”
chia sẻ những khó khăn thử thách với em trong tình hình chung này.nhất là trong công việc ở ngoài ấy thì mọi cái mình phải vượt qua sẽ lại càng khó khăn hơn.
Chị nhảy cảm thế, đúng là việc kd năm nay khó khăn khủng khiếp chị à! vợ chồng em thời gian qua cùng nhau vượt chướng ngại vật, nói chung là khá ổn rồi, đúng thật vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn. Em tin chị đủ mạnh mẽ để vượt qua sớm!
Bài viết như một tiếng thở dài não nề. Nhưng chị nghĩ người giữ lửa ấm trong gia đình có lẽ lại chính là người đàn bà đấy. Nếu người phụ nữ nào cũng hoàn thành cnnv của mình thì có lẽ những vụ ly hôn sẽ ít đi.
Như cuộc đời chị là 1 ví dụ: đang yên lành bỗng dưng đổ bênh. Mọi thiên chức lúc đó đều không hoàn thành đã vậy lại thâm phần hay nghĩ, hay cảm… Thật là khó lường em ơi! Chỉ có TY là mãi mãi thôi!
Buồn!
Em kể sơ qua cho chi xh nghe chuyện của chị, chị ấy đang theo dõi chuyện chị viết đấy. Chị thật cao thượng chị à!
Đấy! Chị Maria cũng nói giống mềnh. Tất cả rồi sẽ qua đi – Chỉ tình yêu ở lại!
Khi ta không còn tồn tại đi chăng nữa trên thế gian này, tình yêu thương vẫn được mọi người mang ra kể lại và ngợi ca, chẳng hạnh phúc vậy sao?
Chúng ta hãy sống thật nhiều yêu thương bạn nhé, nhiều hơn mỗi ngày cho dù chỉ có thể một chút chút thôi!
Anh đúng là một người rất tốt anh Thành à! rất vui vì quen biết anh.
small à, chị cũng nhất trí quan điểm: tất cả rồi sẽ qua, chỉ còn TY ở lại.
Có những lúc chị tưởng như ko thể đứng lên được nữa, vậy rồi chị vững bước trên đường…hehehe
Chị Market ơi, lâu ngày mới gặp lại chị nè! đúng là qua cơn mưa trời lại sáng chị hè? chúc mừng chị!
Chị MK trả xiền bản quyền đi đới!
Tốt thì tớ nhận, dưng mờ đẹp zai tớ xin nhường anh hth!
oh! thế Small chưa biết là thành đã được xóm mềnh tồn vinh cái tên ‘chân thành” từ hôm ở Vinh rùi à?
—–
cũng đẹp mừ! mỗi người 1 vẻ chứ! nhưng con gái Hương Trà là tuyệt nhứt! Nhìn thánh thiện như maria. Nếu bên này là CN nào cũng phải lên đọc tin mừng trướ rùi cha xứ lên giảng cho cả nhà thờ nghe đó.Giống cô GH zà rùi vẫn bị lôi lên nè
Thành à, em bị mất ngủ sao mà thức khuya vậy?
Nhà em trang trí đẹp quá; hôm qua em ko nhận ra chị, hơi buồn một chút
Hôm qua lại có vụ chị và anh Thành gặp nhau hả? mà sao chị ít xuất hiện vậy chị ơi, chị ko có blog nữa, nhiều lúc muốn giao lưu với chị, ko biết cách nào hết à!
Em bít chứ, chị ghi MK ở đó mà! Chị đừng buồn, hãy luôn vui lên chị!
Em cũng có nhiều điều muốn chia sẻ cùng chị dưng mờ chị không mở Blog nên hơi khó chị ạ!
Hello chij small/ hiii/ Cười 1 cái chào Bưởi nạ.
Buổi tối thật vui nha chị.
và NĂM MỚI MAY MẮN TRÀN ĐẦY.
Bưởi ơi, chị đây, thật vui khi Bưởi đến nhà chị chơi đấy- 1 cô em nhín nhảnh, thông minh và đáng yêu- của xóm nhà lá.
Chị tin rằng Small sẽ vượt qua bất cứ khó khăn thủ thách nào.
Năm mới chúc em và gia đình vạn sự như ý nhé .
Cảm ơn lời chúc của chị, cảm ơn sự tin tưởng và lời động viên của chị nhiều lắm.
Chao em, ảnh chụp 2 mẹ con đẹp lắm.
Đi Bờ Hồ chụp ảnh, ăn kem, mọi người nhắc em, chị Zoe, chị HB nữa…CHÚC MỪNG NĂM MỚI !
Em xem ảnh rồi, thấy mọi người đi Bờ Hồ chụp ảnh, ăn kem mà em thấy vui lắm chị à! thấy trẻ trung và yêu đời hơn
Cung chúc Tân niên.
Vạn sự bình yên.
Hạnh phúc vô biên.
Vui vẻ triền miên.
Kiếm được nhiều tiền.
Sung sướng như tiên.
Lời chúc của bác thật ấn tượng và đó là niềm mơ ước của mọi người, cảm ơn bác nhiều!
Chúc em và gia đình một năm mới nhiều may mắn và hạnh phúc!
Anh cũng vậy anh nhé! chúc anh bình an và mạnh khỏe, hạnh phúc!
sông có khúc; người có lúc. Nghèo thì suốt đời nhưng chỉ cần nháy mắt bụt đời mềnh đã sang một trang mới rồi. Chỉ cần em biết kiên nhẫn và biết chờ đợi. Hãy cố lên Small!
—-
Hy vọng không hải ông bụt như ở bên nhà thằng mõ đâu nha
ha ha, chị làm em cười quá! chị biết ko? mọi người rất yêu quý chị vì ở chị có nhiều điểm đáng yêu lắm thôi
. Cảm ơn lời chúc của chị nhiều.
Nhìn cu Ben thật đáng yêu mà bác chỉ muốn cắn cho phát nhưng hôm qua ko có dám vì nhiều bác tranh fần quá nên cu Ben cứ khóc huhu yêu thế
Cảm ơn chị! lần đầu cháu lạ vậy đó chị à, lần sau chắc chắn cháu sẽ quấn các cô, các chú, các bác cho mà xem, lúc đó mẹ cháu thật nhàn
Năm mới rồi em, làm một bài nào Có đề đi!