Cảm ơn mày-blog- bởi mày đã mang đến cho tao nhiều thứ lắm, rất nhiều mà có lẽ tao không thể kể hết được. Mày biết không nhờ có mày mà tao quen biết được rất nhiều bạn bè đủ mọi lứa tuổi đang sống và làm việc khắp mọi nơi trên TG, trên Việt Nam này.

Và mày biết không? nhờ có mày mà tao mới nhận ra tao cũng biết viết linh tinh đấy chứ, tao cũng nhạy cảm và ướt át đấy chứ và tao cũng sắc sảo và đáo để đấy chứ. Và nhờ có mày mà giờ đây tao cảm thấy tao thật hạnh phúc và may mắn bởi bên cạnh tao có nhiều người tốt lắm mày ơi. Đặc biệt, những người tao biết, tao tiếp xúc toàn những người có trí tuệ cao, hiểu biết sâu rộng, trái tim bao la, tấm lòng cao cả, và trên hết đó là sự chân thành, cái thật của mỗi người được hiện thị rõ qua mỗi bài viết. Mày đã mang đến cho tao nhiều niềm vui, niềm vinh dự.

Và giờ đây, tao có một nguyện cầu, mày có thể giúp tao không? mày đã kết nối mọi chuyện buồn vui xung quanh để kết thành một cuộc sống thú vị quanh tao, mày giúp mọi người đều có một cảm nhận như nhau đó là “mạng ảo-tình thật”, thậm chí còn quý mến nhau hơn so với những người bạn đời thường ta vẫn gặp. Niềm vui đang đến như mùa xuân muôn hoa đua sắc nở và niềm vui sẽ trọn vẹn hơn khi một người bạn, một người anh của tao sẽ được bình an, mạnh khỏe để tiếp tục gõ bàn phím cho ra những tác phẩm mới. Còn nhiều tác phẩm đợi anh ấy, những kịch bản phim hay, những quyển tiểu thuyết hay, những bài bình luận hay đang chờ đợi anh ấy, mày biết không? vì thế, xin mày hãy tiếp thêm cho anh ấy sức mạnh, niềm tin và nghị lực cũng như tất cả sự may mắn của bạn bè có được mang đến cho anh ấy để anh ấy vượt qua “cánh cửa thần chết”, tiếp tục thực hiện những công việc còn dang dở của mình. Nhờ có mày mà tao vinh dự được quen biết anh ấy- một nhà biên kịch phim nổi tiếng- với những phim truyện để đời như “Khi đàn chim trở về”, “ Mùa lá rụng”…một nhà báo có tâm, một nhà văn của công chúng.